Thơ: Anh
Cập nhật lúc: 15:11 28/03/2019
Thơ: Anh
1.
Anh gốc cây già cằn cỗi lắm
Chỉ có lá cô đơn rụng xuống tự tình
Em đến rồi đi đừng để lại gì cho ta cả
Nhớ về em là những vòm xanh
...
Biết một mai thực thể già lột xác
Kẻ ngỡ ngàng là riêng anh trước lớp vỏ của riêng mình
Nhựa đắng giữa lòng cây chát đắng
Tan trên môi em quả Lành
Yêu mến ạ
Xin đừng đùa giỡn nữa
Phải vì anh
Quá ngọt đến rùng mình
2
Anh lặn xuống những tầng ngầm của biển
Ở nơi đây biển yên tĩnh hơn nhiều
Trong u ám ngọn đèn anh rọi sáng
Thấy hoang vu
Thấy tiêu điều
Anh trở về rũ sạch phiêu diêu
Một đôi lúc trong tận cùng tiềm thức
Sóng lòng anh nhắc nhở
Một đôi điều
Các tin khác
- Chi bộ Toà án nhân dân khu vực 14 –tỉnh Đắk Lắk tổ chức lễ kết nạp Đảng viên mới
- Đại hội Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Tòa án nhân dân tỉnh Đắk Lắk lần thứ I, nhiệm kỳ 2025 – 2030 đã diễn ra thành công, tốt đẹp.
- Tòa án nhân dân khu vực 14 – Đắk Lắk: Ấm áp chia sẻ cùng đồng bào khó khăn tại thôn Phú Sơn, xã Tuy An Đông, tỉnh Đắk Lắk
- Lãnh đạo Tòa án nhân dân tỉnh Đắk Lắk thăm hỏi, động viên công chức, người lao động sau lũ lụt nghiêm trọng tại tỉnh nhà
- Tòa án nhân dân khu vực 13 – Đắk Lắk khắc phục tình hình sau lũ lụt